Showing posts with label thơ. Show all posts
Showing posts with label thơ. Show all posts

Sunday, 28 December 2014

Facebook




...
6 điểm chính trong cuộc đối thoại đầu tiên giữa sinh viên và chính phủ Hồng Kông
5 loại nước cấm kỵ tuyệt đối không nên uống buổi sáng
[ảnh selfie, trong nhà hàng]
Autumn in my town

Bắc Kinh: Kêu gọi tẩy chay nghệ sĩ ủng hộ dân chủ Hồng Kông
Of Course Mark Zuckerberg Speaks Fluent Mandarin
Bé 8 tháng tuổi bị mẹ đâm 90 nhát kéo vì cắn khi đang bú
Bộ não và trái tim là chùa chiền của chúng ta. Triết học là lòng tử tế. - Dalai Lama.
[ảnh selfie, trong xe ô tô]
Someone likes your photo
Ký giả Phạm Đoan Trang có mặt tại phi trường LA.
Someone likes your comment
Nhà xuất bản Trẻ thừa nhận sai sót trong vụ "Từ điển Vũ Chất"
[ảnh selfie, trong thang máy]
Bí quyết dưỡng da
Thêm một người Tây Tạng tự thiêu
Con trai anh Điếu Cày đã viết: Những hình ảnh đầu tiên ngay khi bố mình vừa về nơi nghỉ ngơi tối hôm qua, đó là lấy những lá thư và đơn từ của anh em tù nhân mà ông đã khâu vào sau chiếc áo ra. Ai bảo ông không có hành trang, ai bảo hành trang của ông nhẹ nhàng ?!
[ảnh selfie, trong phòng tập thể hình]
Vĩnh biệt ông. Cầu mong ông được siêu thoát.
Someone likes your status
Bánh bèo, mời cả nhà
Cháu tên là Bông, cháu nặng 3,2 kg, dài 53 cm
The Shallows: What the Internet Is Doing to Our Brains
[ảnh selfie, trong tiệm thời trang]
...

(Thái Linh, 10-12/2014)

Thursday, 6 November 2014

Vết nám



tặng Sony

Khi con sinh ra, mặt trời bé nhỏ của mẹ,
con đã để lại trên má mẹ một bóng nắng.
Người ta gọi nó là vết nám.
Nhưng con ơi, với mẹ, đó là bằng chứng của một ân huệ.

Dấu tích của bóng tối, khi con còn nằm trong bụng mẹ
lắng nghe nhịp tim và hơi thở mẹ
khi con cuộn mình trong da thịt mẹ
cảm nhận hơi ấm từ những mạch máu của mẹ
khi mẹ con ta là một
và điều ấy chỉ riêng chúng mình hiểu được mà thôi...

Khi con sinh ra, thiên thần bé nhỏ của mẹ,
con đã để lại trên má mẹ một nụ hôn.
Người ta gọi nó là vết nám.
Nhưng con ơi, với mẹ, đó là bằng chứng của một ân huệ!

(06.11.2014)

Friday, 3 October 2014

Hồng Kông

Dải nơ vàng cho em
Dải nơ vàng cho tôi
Dải nơ vàng cho mỗi người
Như ánh nắng bừng lên trên ngực
Như tia sáng kiên trinh trong mắt
Như khát vọng có bao giờ khác!
Rạng rỡ sắc vàng thanh khiết
Như tuổi trẻ như niềm tin
Như những ngọn nến thắp lên
an nhiên sưởi ấm
bằng tất cả tinh khôi.

Dải nơ vàng cho em
Dải nơ vàng cho tôi
Dải nơ vàng cho mỗi người.

(Thái Linh, 10.2014)

Friday, 14 February 2014

Thơ rất cũ :)

Thức tỉnh buồn

Như mảnh thiên thạch đột nhiên rơi vào lồng ngực em, anh mãi để lại
Hương thơm và ánh sáng vũ trụ phảng phất quanh tim em,
Ưu phiền và bóng tối thời gian lẩn quất.

Huy hoàng hơn những vết xước rực cháy trong ngực vì cạnh đá nhọn sắc,
U minh hơn những hố thẳm của hơi thở trong đêm sâu quặn thắt,
Yêu-thương là một thức tỉnh buồn. 

*

Chỉ còn Ánh Sáng

Vậy là chỉ còn Ánh Sáng
Em
chỉ còn Ánh Sáng.

Những cơn đau sắc nhọn
mờ mờ dần mòn
Những đêm đen nhức nhối bóng tối
loãng loãng tan ra
Những vực sâu em đã đi qua
dâng dâng đầy lấp
Những hờn ghen cay đắng
nhạt nhạt phai nhòa...

Chỉ còn Ánh Sáng.

Những câu thơ không được viết ra
Những ngôn từ rỗng nghĩa
Gương mặt anh trở nên xa lạ quá
trong xôn xao nhẹ bỗng ngoài kia...

Màu thời gian màu của vĩnh ly
Chỉ còn Ánh Sáng.

*

Những lời bông đùa

Những lời bông đùa, anh thấy không, chúng ta trốn vào đó như trốn sau những tấm rèm vạn năng mờ ảo, mềm mại nhưng không cách gì xuyên thủng - lớp da trơn tuột, bóng nhẫy mà ta ra sức gắn lên đó những emoticon hình mặt cười tựa những chiếc vẩy tua tủa sắc cạnh, thứ vũ khí lợi hại bảo vệ chúng ta trước mọi tổn thương và tan vỡ trong thế giới đầy nghi hoặc, hoang mang.

Những lời bông đùa, anh biết không, sẽ trở thành tấm vải liệm của chúng ta. Ngay cả khi đã chết, mình cũng vẫn không thể chạm vào nhau, vĩnh viễn.

*

Chỉ còn Im Lặng

Ngay khi Yêu Thương như viên đá long lanh từ đáy đại dương trĩu lặn vào lồng ngực em khiến trái tim như muốn vỡ òa, chính là lúc em cảm thấy nó mong manh như hương thơm trong vắt của giọt sương vừa ứa ra trên đóa Huệ-tây trắng muốt.

Chỉ còn Im Lặng... 

Ngay khi Gần Gũi như tiếng thì thầm âu yếm từ đôi-môi-kẻ-đang-yêu khẽ chạm vào làn da khiến cơ thể em nhận ra anh rõ ràng hơn bao giờ hết, chính là lúc em cảm thấy nó hun hút nghìn trùng như ngọn gió lang thang thổi suốt sa mạc hoang vu mênh mông vẩy cát.

Chỉ còn Im Lặng...

Ngay khi Thực Tại như trái ô-liu đen óng từ một hòn đảo Hy Lạp nhẹ vỡ trong vòm miệng em khiến đầu lưỡi run lên trong vị mặn bùi, chính là lúc em cảm thấy nó lãng đãng tan ra như bóng tối của đêm Địa Trung Hải xa xưa nhạt nhòa sóng vỗ.

Chỉ còn Im Lặng...

(Thái Linh)

Thursday, 12 December 2013

Tự nhủ


Con người bị kết án phải tự do (Sartre)


Em biết rằng mình sẽ tan ra, tan ra, như một ảo ảnh trong cuộc sống quá nhiều ảo ảnh.
Mong manh và quên lãng.

Em biết rằng mình sẽ chìm đi, chìm đi, như một ký hiệu trong thế giới trùng trùng ký hiệu.
Mong manh và quên lãng.

Em biết rằng mình sẽ biến mất, biến mất, như một tự sự bé con trong thời đại vô vàn tự sự.
Mong manh và quên lãng.

Chỉ còn lại con-dao-rọc-giấy nhỏ, nơi tất cả bắt đầu, là bằng chứng của yêu-thương.

(Thái Linh)

Wednesday, 27 November 2013

Chớm đông



Cơn gió đầu tiên như thể vô tình
Vương đó đây từng bông tuyết nhỏ
Chưa kịp rơi đã nhẹ nhàng tan vỡ
Mong manh như những đốm sao chiều.

Hơi sương giá trong ngần như nỗi niềm yêu
Vừa đủ để bao mặn nồng nén lại
Vừa đủ để ngỡ ngàng: trời lạnh hơn rồi đấy,
Biết trước mặt mình sẽ là cả mùa đông.

Trước mặt sẽ là bỏng rát giá băng
Là nước mắt lặn vào đêm nóng hổi
Nghe bão tuyết quật vào lòng buốt nhói
Run từng tế bào trong nỗi nhớ lạnh căm...

Ở nơi anh nắng ấm quanh năm
Cứ xôn xao chẳng bao giờ rét nổi
Không một lần tái tê nhức nhối
Mùa đông này là riêng của em thôi!

Nhưng thân yêu ấm áp mến thương ơi,
Có một điều anh cũng không biết được:
Em bình thản đón mùa đông phía trước
Nơi tận cùng băng giá chính là Xuân.

(Thái Linh)

Wednesday, 2 October 2013

Sự lãng quên

Oblivion
hair & acrylic on canvas, 50x40cm, 10.2013


Đã thăm thẳm xa trôi dòng viễn mộng
Sợi tóc còn thương mãi một màu đêm
Từ buổi ấy dao vàng chia trời rộng
Ta nhớ người trong rực rỡ lãng quên.

(Thái Linh)

Saturday, 26 January 2013

Thơ những ngày mất ngủ



Anh đâu rồi, yêu thương của em,
Trong những tháng ngày này dài quá!
Ngực rạn vỡ vì những lời xa lạ
Làn da buồn băn khoăn...

Em nhớ anh mỗi phút bảy mươi lần
Năm giác quan, nỗi nhớ là thứ sáu
Những da diết len trong từng mạch máu
Chảy về đâu cũng chạm phải yêu thương.

Tựa cánh chim chung thủy với không gian
Tựa nhành hoa lặng thầm cùng mặt đất
Em nhớ anh, cũ xưa như sự thật
Em nhớ anh, tinh khôi như sự sống trên đời.

Em vẫn nghe đâu đó tiếng anh cười
giữa phù phiếm, đam mê và minh triết...
Em thầm gọi mà anh nào hay biết,
Sa mạc, bầu trời, hơi ấm của em!

Khi ngày dài, đêm cũng dài thêm
Thu lại sang, lá vàng vì mất ngủ
Màn hình trắng như tận cùng nỗi nhớ
Anh đâu rồi, yêu thương của em?

Thái Linh

Wednesday, 10 June 2009

Giày số 19


(Một bức ảnh ở bảo tàng Auschwitz-Birkenau chụp cảnh những người Do Thái khi vừa mới đến trại)



Giày số 19
Đôi giày đầu tiên của con.

Mẹ ghé môi hôn
Gót chân con ấm hồng
Mẹ ghì sát vào lòng
Bàn chân con ngón thơm.

Triệu triệu tế bào thơ ngây
Reo mừng, hối hả
Kể cho mẹ nghe
Ước mơ về miền đất xa
Về những chân trời con sẽ đến
Những khát khao bay nhảy
“Con sẽ đứng sẽ đi sẽ vùng vẫy
Sẽ huy hoàng như một giọt sương sa”.(*)


Giày số 19
Nhỏ nhất trong các số giày.


Giày số 19
Dành cho những đôi chân
Đang chập chững tập đi
Những bước đầu tiên
Trên đời.

*
Oświęcim
Bảo tàng Auschwitz
Mẹ đứng lặng im
Nhìn hàng vạn đôi giày sau tủ kính
Đôi gần nhất (có lẽ là):
Giày số 19.

Thái Linh
(Oświęcim, 6-2009)

(*) Thơ Bùi Giáng

Monday, 1 June 2009

Ngày đầu tiên đi học




Ngày đầu tiên đi học
Hồi hộp biết bao nhiêu
Ba mẹ dặn dò nhiều
Nhớ làm sao cho hết!

Bàn tay ba nhẹ siết
Cho em thêm vững lòng,
Những người đi trên đường
Nhìn em cười khích lệ.

Trường mới sao to thế!
Bạn mới rõ là đông.
Em hớn hở vui mừng
Nhận ra vài bạn cũ.

Thôi đành – em tự nhủ
“Mình đã lớn thật rồi!”
Chẳng còn được rong chơi
Hôm nay em đi học.

Chắc là sẽ khó nhọc,
Chắc chẳng dễ dàng đâu...
Nhưng thôi, cũng không sao –
Em đã LÊN LỚP MỘT!

Thái Linh
(ngày Bonbon vào lớp một, 1.9.2008)

Saturday, 30 May 2009

Lời chúc mùa Giáng Sinh





Giáng sinh đã về ấm áp
Thắm như lá nhất phẩm hồng
Cháy lên bên khung cửa sổ
Trong màn sương giá mùa đông

Đêm thanh Thánh đường vời vợi
Hồn êm tan vào thinh không
Niềm yêu ai không giấu nổi
Nồng nàn như hương lá thông

Nỗi buồn hãy là bông tuyết
Tan ra trong đất ấm mềm
Niềm vui xin như năm tháng
Mỗi ngày chỉ một nhiều thêm!

Giáng sinh hạnh phúc, bình yên
Yêu-thương ngập tràn muôn ngả
Nguyện cầu từ tận đáy tim
Tạ ơn phước lành Thiên Chúa...

Thái Linh
(Giáng Sinh 2008)

Wednesday, 25 March 2009

Ba giây

Có một lần
Bên bàn tiệc đông người
Ta đã nhìn vào mắt nhau
Ba giây.


Ánh mắt anh
Như kiếm sắc
Xẻ toang lồng ngực
Trái tim em ngừng đập
...
Ba giây.


Ánh mắt anh
Như dung nham núi lửa
Cuốn phăng em trong cơn lũ cuồng say rực đỏ
Nóng hổi dâng trào
Cho một cuộc đổi thay
...
Ba giây.


Ánh mắt anh
Như bão cát
Ngàn vạn ngọn roi sa mạc
Quất lên mình em
Bỏng rát
Cơn lốc xoáy mịt mù
Cay xè nước mắt
...
Ba giây.


Có một lần
Bên bàn tiệc đông người
Ta đã nhìn vào mắt nhau
...

Thái Linh

Saturday, 14 February 2009

Chúng ta biết quá nhiều về tình yêu

Chúng ta biết quá nhiều về tình yêu

Về adrenaline và các hóc môn

Các quá trình hóa học

Về số lượng vi trùng trong mỗi nụ hôn

Về khoảng cách an toàn

Về não đàn bà và não đàn ông...


Chúng ta biết quá nhiều về tình yêu,

Nhưng chúng ta gần như không biết gì

Về TÌNH YÊU.

(20.10.2008)

Saturday, 7 February 2009

Giấc mơ đêm mưa Ngâu





Đêm xa anh
Trong giấc mơ em thấy mình là nước
Em lan chảy, trào dâng và đẫm ướt
Thấm vào lòng anh - mặt đất bao la...

Em là sông là suối hiền hoà
Êm trôi giữa đôi bờ trìu mến
Là thác đổ những khi cuồng nhiệt
Reo cùng anh - vách đá lưng trời

Cũng có khi lãng du muôn nơi
Giữa trời xanh em làm mây trắng
Một ngày kia, nỗi nhớ anh trĩu nặng
Em thành hạt mưa rơi
Sa xuống lòng anh - mặt đất muôn đời
Ấm áp thế, mà sao bình dị thế
Nồng nàn thế, mà bao dung trời bể
Thầm lặng thương yêu không nói một lời...

Ở trong lòng đất ẩm
Mầm sống mãi sinh sôi.

Thái Linh

Friday, 16 January 2009

Tia nắng nhỏ


Có một ngày, giọt nắng
Đậu xuống vòm ngực ba,
Muốn giữ nắng lại nhà
Ba ủ vào bụng mẹ.

Con ra đời như thế -
Từ một giọt nắng trong
Mẹ mang nắng trong lòng
Chín tháng dài có lẻ...

Biển vốn yêu con trẻ
Nên gửi sóng tới thăm
Sóng vỗ nhẹ thì thầm
Bên tai con âu yếm.

Vì con, mùa xuân đến
Truyền sức sống ngập hồn
Tay, chân như mầm non
Nhú ra từ giọt nắng.

Giọt sương mai ngời sáng
Làm đôi mắt long lanh,
Những sợi cỏ mướt xanh
Để cho con làm tóc.

Mấy chùm bông đuôi sóc
Của cây liễu bên hồ
Tặng những mịn non tơ
Cho da con êm ái.

Cánh chim nào mê mải
Vẫy gọi giữa vô biên
Bàn chân con không yên
Đạp hoài trong bụng mẹ.

Ơi yêu thương nhỏ bé,
Tia nắng ấm ngoan lành!
Cả thế giới ngát xanh
Đang mong chờ con đó…

Thái Linh
(24- 2-2008)

Saturday, 27 December 2008

Có gì đâu

Có gì đâu
Mình đã xa nhau
Chuyện thường tình của bao đôi lứa
Mặt trời vẫn lên, nắng ngoài song cửa
Bên hiên lũ trẻ chơi đùa
Hoa mộc lan vẫn nở đúng mùa
Sắc tinh khôi bừng lên trắng buốt
Những phím dương cầm vẫn ngân lên trong suốt
Những câu thơ vẫn lay động tim người...

Có gì đâu
Em vẫn nở nụ cười
Với những người hàng ngày gặp mặt
Em vẫn nói những lời nhã nhặn,
Vẫn hòa vào tấp nập sớm hôm
Vẫn rắc lên tóc mình một chút hương thơm,
Không quên nháy đèn cảm ơn khi sang làn xe trên đường cao tốc

Có gì đâu mà khóc
Chuyện thường tình, muôn thủa, có gì đâu...

Có gì đâu
Chỉ là
Một vết thương sâu.

(Thái Linh)

Thursday, 18 December 2008

Hoa mộc lan



Nuốt vào lòng buốt giá suốt mùa đông
Chắt từng giọt tinh khôi của tuyết
Để một lần nở bừng lên đến hết
Không mảy may giữ một chút riêng mình

Đem trắng trong thắp sáng khắp thân cành
Những ngọn nến của mùa xuân tươi mới
Đẹp dịu dàng mà chẳng hề yếu đuối
Hương nhẹ nhàng âu yếm tỏa lan...

Qua bao nhiêu lạnh lẽo gian nan
Những mùa giá băng còn trải dài trước mặt
Vẫn giữ trọn những gì thuần khiết nhất
Vẫn một tấm lòng chung thủy, trung trinh!

Vẫn là tình yêu trong trẻo ngọt lành
Trao cho người những giấc mơ có thật
Tặng cho đời bình yên bóng mát
Nơi bàn chân mỏi mệt tìm về...

Thái Linh
(4-2008)

Saturday, 13 December 2008

Mi thứ mùa Noel


Nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn
Tinh khôi như tuyết đầu mùa
Thương một niềm tin trắng buốt
Đêm Thánh Vô Cùng năm xưa

Niềm tin như bông tuyết nhỏ
Tan ra trong ánh mặt trời
Còn lại trên tay nhức nhối
Một vùng bỏng tấy hồng tươi...

Thái Linh