Saturday, 4 February 2012

Con mèo trong căn hộ vắng (Wisława Szymborska)


Thái Linh dịch tặng chú Chu Trung Can

Qua đời – không ai nỡ làm thế với một con mèo.
Bởi một con mèo biết xoay xở ra sao
trong căn hộ vắng.
Cào lên tường.
Cọ mình vào bàn tủ.
Dường như ở đây không có gì đổi thay,
nhưng chẳng còn như trước nữa.
Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ,
nhưng lại rộng thêm ra.
Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà.

Có tiếng bước chân trên cầu thang,
nhưng không phải những bước chân ấy.
Bàn tay đặt con cá vào đĩa thức ăn
cũng không phải bàn tay từng đặt.

Có điều gì đó không bắt đầu
vào giờ như thường lệ.
Có điều gì đó không xảy ra
như phải thế.
Có người từng ở đây, từng ở đây,
rồi đột nhiên biến mất
và mãi chẳng thấy đâu.

Đã nhòm hết các ngăn tủ trước sau.
Đã chạy qua khắp các giá sách.
Để kiểm tra, đã chui xuống thảm.
Thậm chí đã vi phạm điều cấm
khi lục tung đám giấy tờ.
Có thể làm được gì nữa bây giờ.
Ngủ và chờ đợi.

Chỉ cần người ấy trở về thôi,
chỉ cần ông ấy xuất hiện.
Rồi ông ấy sẽ biết
rằng không thể làm thế với một con mèo.
Sẽ đi về phía ông,
như thể hoàn toàn miễn cưỡng,
chậm rãi từ tốn,
bằng những bàn chân rất mực dỗi hờn.
Và lúc đầu chẳng nhảy tót lên chẳng kêu tiếng nào luôn.


Nguyên tác:
Kot w pustym miekaniu

Umrzeć - tego się nie robi kotu.
Bo co ma począć kot
w pustym mieszkaniu.
Wdrapywać się na ściany.
Ocierać między meblami.
Nic niby tu nie zmienione,
a jednak pozamieniane.
Niby nie przesunięte,
a jednak porozsuwane.
I wieczorami lampa już nie świeci.

Słychać kroki na schodach,
ale to nie te.
Ręka, co kładzie rybę na talerzyk,
także nie ta, co kładła.

Coś sie tu nie zaczyna
w swojej zwykłej porze.
Coś się tu nie odbywa
jak powinno.
Ktoś tutaj był i był,
a potem nagle zniknął
i uporczywie go nie ma.

Do wszystkich szaf sie zajrzało.
Przez półki przebiegło.
Wcisnęło się pod dywan i sprawdziło.
Nawet złamało zakaz
i rozrzuciło papiery.
Co więcej jest do zrobienia.
Spać i czekać.

Niech no on tylko wróci,
niech no się pokaże.
Już on się dowie,
że tak z kotem nie można.
Będzie się szło w jego stronę
jakby się wcale nie chciało,
pomalutku,
na bardzo obrażonych łapach.
I żadnych skoków pisków na początek.



No comments: