Friday, 3 February 2012

Tĩnh vật với quả bóng bay (Wisława Szymborska)



Thái Linh dịch

Trong giờ lâm chung
Thay cho hồi ức
Tôi muốn những thứ đồ đã mất
Quay về.

Những áo choàng, ô, găng tay, va li
Vào từ cửa nhà, cửa sổ,
Để tôi có thể nhủ:
Tôi chẳng cần những thứ ấy làm chi.

Những kim băng, trâm nọ lược kia,
Sợi dây, con dao, bông hoa hồng giấy
Để tôi được nói lời sau cuối:
Tôi chẳng tiếc thứ gì.

Chìa khóa ơi, dù ở phương nao
Hãy cố về cho kịp
Để tôi còn nhắn được:
Bạn mến thân, han gỉ hết rồi sao.

Một đám mây chứng chỉ, thẻ ra vào,
và những tờ khai sẽ cùng đổ xuống
Để tôi một lần nói được:
Mặt trời lặn rồi kìa.

Đồng hồ ơi, từ sông dạt về đi
Hãy cho tôi cầm lên tay nhé
Để tôi được nói lời trách khẽ:
Bạn đang bắt chước khắc giờ.

Có cả trái bóng bay bơ vơ
Bị cuốn theo cơn gió
Để tôi được nói với nó:
Ở đây không có trẻ thơ.

Bay đi, bóng ơi, bay ra ô cửa sổ mở to
Bay ra thế giới kia rộng lớn,
Ai đó hãy kêu lên: Ô kìa, quả bóng!
Để tôi được khóc ngon lành.


Nguyên tác:
Martwa natura z balonikiem

Zamiast powrotu wspomnień 
w czasie umierania 
zamawiam sobie powrót 
pogubionych rzeczy. 

Oknami, drzwiami parasole, 
walizka, rękawiczki, płaszcz 
zebym mogła powiedzieć: 
Na co mi to wszystko. 

Agrafki, grzebień ten i tamten 
róża z bibuły sznurek, nóż, 
żebym mogła powiedzieć: 
Niczego mi nie zal. 

Gdziekowiek jesteś, kluczu, 
staraj się przybyć w porę, 
zebym mogła poiwiedzieć: 
Rdza, mój drogi, rdza. 

Spadnie chmura zaświadczeń 
Przepustek i ankiet, 
żebym mogła powiedzieć: 
Słoneczko zachodzi. 

Zegarku, wypłyń z rzeki, 
pozwól się wziąć do ręki, 
żebym mogła powiedzieć: 
Udajesz godzinę. 

Znajdzie się też balonik 
porwany przez wiatr, 
żebym mogła powiedzieć: 
Tutaj nie ma dzieci. 

Odfruń w otrarte kno, 
odfruń w szeroki świat, 
niech ktoś zawoła: O! 
żebym zapłakać mogła.

No comments: